Trang 175/176 Đầu ... 75125165173174175176 cuối
kết quả từ 2.089 tới 2.100 trên 2101

Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #2089
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Trăn Trở Mối Duyên Tình

    (Thơ liền âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Chiều thơ thẩn u hoài, nhìn phương ấy
    Tận cõi lòng cứ mãi nhớ thương “Ai”
    Niềm mênh mang ngập đầy bao khắc khoải
    Dưới khung tà nhẹ rải sắc heo may!

    Đường tiếp bước chẳng hay hình ảnh thấy
    Chỉ biết mình động đậy cả chân tay
    Xanh, đỏ, trắng… quanh đây đang rồ chạy
    Mà tưởng chừng khoan khoái rượt hàng mây

    Cả không gian phủ dài muôn sắc thái
    Như vô tình phơi trải nét phôi phai
    Thế mà sao vẫn hoài đâu đó cạy
    Quả tim hồng bỏng cháy tự lâu nay

    Để tấc dạ tháng ngày luôn uể oải
    Đỡ mộng vàng hứng lấy bóng trời tây
    Chuỗi sớm tối lắc lay hằng trăm cái
    Khối tình chung run rẩy lệch khoan thai

    Đêm tĩnh mịch héo gầy ôm tê tái
    Thả ánh buồn phe phẩy giọt sương cây
    Bao lóng lánh ngã nhoài rơi xuống đấy
    Là bấy lần quằn quại cánh hồn say

    Ôi duyên nợ! An bày chi hiện tại
    Cảnh éo le ngang trái rẽ chia hai
    Cho da diết đoạn đoài lảm ngây dại
    Khiến mảnh hồn yêu ái nhỏ sầu cay…

    Vài tia chớp lóe ngay bầu góc phải
    Gió vụt vù mạnh đẩy áng mờ bay
    Dãy u ám cuồng quay rồi chợt vẩy
    Quán bên lề ghé lại…Đẫm bờ vai…


    19/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #2090
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    "CỤM THƠ TÌNH BUỒN"

    NHẬN LẠI ĐI EM

    Trả lại em đây lần trọn khối
    Những gì đã gửi tặng cho tôi
    Để mai, để mốt rồi năm tháng
    Thật chẳng còn chi với một người...

    Nầy bao thương nhớ nằm trong giấy
    Theo cánh thời gian chữ viết nhòa
    Một xấp cũ mèm pha trộn mới
    Từng làm bụng đói trở thành no

    Kia là bắp nấu khói bay hơi
    Lủng lẳng đong đưa cả một chùm
    Lững thững qua đường môi chúm chím
    Nhẹ nhàng lột vỏ, ấm con tim

    Còn đó công viên dưới bóng chiều
    Ráng tà rải nhẹ, gió hiu hiu
    Xung quanh bốn phía mà không thấy
    Chỉ thấy mình em với cánh diều

    Thêm vài rạp hát chiếu phim hay
    Màn ảnh, âm thanh, cảnh trí nầy
    Trước mặt mà như xa diệu vợi
    Chỉ nghe hơi ấm một bàn tay…

    Cuối cùng anh trả lại cho em
    Tất cả nụ hôn thắm thiết tình
    Ngây ngất, ngọt ngào hơn vạn mật
    Cả đời có lẽ vẫn hoài in

    Nhận lại đi em, trọn một lần
    Để không còn nữa những bâng khuâng
    Con đường phía trước dài hun hút
    Nghĩa lý gì đâu chút nắng tàn...


    ANH TRẢ MÀ SAO EM CHẲNG LẤY

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Lại nghiêng đầu cúi nhẹ khăn tay
    Lau dòng châu lệ đang tầm tã
    Ướt đẫm bờ mi những giọt dài...

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Để rồi ngày tháng ở bên kia
    Héo hon, da diết luôn buồn nhớ
    Ánh mắt thu mờ gửi lối đi

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Sớm hôm thui thủi bóng cô đơn
    Ôm sầu khắc khoải vào trong dạ
    Siết chặt ngàn đau tím mảnh hồn

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Mặc cho vàng võ với xanh xao
    Phấn son trâm lược nằm nơi đó
    Nhện bám tơ giăng tự lúc nào

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Lại từng đêm thả vọng sang kinh
    Lời ca não nuột từ sâu thẳm
    Tím ruột, bầm gan vỡ mộng tình

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Nhận mang vĩnh viễn ở con tim
    Vết hằn rạn nứt không lành được
    Để mãi đời em sóng vỗ thuyền…

    Khiến cho một kẻ suốt thời gian
    Lặng lẽ trầm ngâm dưới nắng tàn
    Nầy mắt, nầy môi, nầy kỷ niệm…
    Cứ hoài ẩn hiện xé tâm can...


    GIỮ LẠI ĐI ANH ĐỂ CÓ MÀ…

    Sao anh lại muốn trả cho em
    Mật ngọt yêu đương của thuở nào
    Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
    Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao?

    Sao anh lại muốn đốt vùi đi
    Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
    Từng toả khung trời gieo ý mộng
    Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi

    Và sao anh lại muốn phôi phai
    Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
    Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
    Êm đềm, rung cảm nhớ về ai

    Nào của riêng em mà phải trả
    Nào em đòi lấy lại đâu anh
    Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
    Tất cả còn kia hãy cất dành...

    Cho mảnh trăng thanh khỏi tủi hờn
    Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
    Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
    Rải rác lá vàng cản bước chân

    Giờ đây em đã có chồng rồi
    Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
    Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
    Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi

    Thôi thì kỷ niệm của ngày xưa
    Giữ lại đi anh để có mà
    Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
    Cánh hồn bậu bạn ở trong ta...



    10/1/2021
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #2091
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Ngậm Ngùi…

    Đừng nói em ơi! Chuyện có chồng
    Khiến ngàn thương nhớ, thế mà không
    Thể nào kéo được vầng trăng tỏ
    Để rụng đầu non, tím cõi lòng!

    Hãy cứ vô tình quên lãng đi
    Tương lai vẫn đó, bận mà chi
    Thời gian chầm chậm dần trôi đến
    Tất cả rồi đây sẽ những gì…

    Có làm da diết biết bao nhiêu
    Hay nát con tim mỗi độ chiều…
    Thì cũng duyên phần do mệnh số
    Nào đâu cưỡng được hỡi người yêu?

    Còn hơn canh cánh nỗi niềm đau
    Nhìn ánh lung linh ửng dạ màu
    Thấp thoáng vật vờ khi ẩn hiện
    Chỉ là ảo ảnh dưới canh thâu

    Một lát nữa thôi ánh sẽ tàn
    Bởi bầu u ám phủ giăng ngang
    Hoặc đêm lụn tắt, vầng dương lộ
    Mặt nước giờ đây đã đổi màn…

    Ai nỡ bày chi cảnh éo le
    Bờ đê chẳng bước chọn cầu tre
    Để rồi lắt lẻo cầu trơn trượt
    Thêm gãy đầu kia, chẳng thể về

    Ôi! tái tê lòng lắm mộng ơi
    Đậm đà thắm thiết đượm đầy vơi
    Mà không thể được và không thể…
    Đành phải trọn ôm cả ngậm ngùi

    Biết em rồi cũng sẽ theo chồng...


    20/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #2092
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Trống Rỗng

    (Thơ Liền Âm-Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Ta trống rỗng! Cái đầu ta trống rỗng
    Chỉ chứa toàn cái bóng của không không
    Để hôm nay thả lòng vào cõi trống
    Tắm ngộp hoài lỏng bỏng giữa mênh mông!

    Sao thuyền chẳng xuôi dòng theo bến mộng
    Cho một lần ước vọng được thành công
    Để mai kia chiều đông, trời nhạt bóng
    Khỏi phải buồn lặng ngóng một dòng sông

    Dòng sông đó có sóng, có mây giông
    Có trùng điệp âm phong ngàn chuyển động
    Ru hồn người trầm bổng điệp thanh trong
    Vơi bức bối mảnh hồn đang rực nóng

    Được phôi phai nỗi lòng sầu lẻ bóng
    Chìm giấc say giữa lộng gió màn đông
    Quên ngày tháng mỏi mong về nhanh chóng
    Đường thênh thang nhẹ nhóng bước chân rong!

    Buồn nào hơn cánh đồng giăng trải rộng
    Con chim ngàn gãy gọng lối rêu phong
    Đôi mắt mờ dõi trông nơi lồng lộng
    Tím mảnh hồn, cháy bỏng giữa tầng không

    Ôi trời đông! Trời đông! Cả trời đông
    Ta buốt tái cõi lòng, ôm khoảng trống
    Bao nhớ thương, bao mong, bao khát vọng
    Chỉ nghẹn ngào thụ động đẫm cô đơn

    Còn đâu nữa tiếng đờn ru giấc mộng
    Đẩy hồn mơ bay bổng khỏi bập bồng
    Vào không gian gió lộng dãy thong dong
    Quên tất cả chênh chông, từng tiếng rống...



    9/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #2093
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Bến Hẹn Câu Thề

    (Sáng tác theo phong cách thơ liên vần – Tác Giả Tam Muội)

    Đậm đà, tha thiết biết bao nhiêu
    Lại trĩu oằn đau nhão bóng chiều
    Nghĩ ngợi miên man hoài tấc dạ
    Xót xa, cay đắng dưới đìu hiu!

    Lưu luyến ngập đầy trọn trái tim
    Mà duyên phận bạc nát con thuyền
    Để sông lờ lững, buồn phơi nước
    Bởi trước thôi rồi! Chỉ lặng yên

    Thắt thẻo cõi lòng nỗi vấn vương
    Ngắm sương kết tụ rũ đêm trường
    Bâng khuâng trăn trở, niềm u ẩn
    Lẳng lặng âm thầm khảy tiếng chuông!...

    Thơ em vàng võ sắc màu thu
    Gió hú thênh thang oán mịt mù
    Trải xám khung trời, gây ảm đạm
    Khiến ngàn héo hắt quấn chu du

    Ngân nga chầm chậm đọc từng câu
    Đau đáu tâm tư nhớ với sầu
    Da diết lòng anh! Yêu dấu hỡi
    Ngậm ngùi trầm mặc tím canh thâu…

    Chỉ còn ngày tháng tự phôi phai
    Gửi ấy về kia phía nguyệt đài
    Mối chỉ tơ hồng non biển hẹn
    Đêm đêm xoải cánh quyện cùng“Ai”

    Hãy cứ thảnh thơi nhé mộng tình
    Ba sinh khoảnh khắc dắt hồn linh
    Về nơi bến cũ vui sum họp
    Bù đắp trần gian tê tái mình…


    21/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #2094
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Thắt thẻo Bóng Tình Yêu

    (Thơ liền âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Cũng mọi bữa ráng chiều vừa nhạt chiếu
    Một cái gì nặng trĩu ghị đăm chiêu
    Dưới khung cảnh đìu hiu tà rã rệu
    Bước lối mòn thất thểu, nỗi liêu xiêu!

    Của một kẻ thật nhiều đau với hiểu
    Nghẹn duyên tình êm dịu biết bao nhiêu
    Lại mỏng mảnh tợ diều tung lộng kéo
    Chỉ thoáng thôi toạc xéo rụng lưng đèo

    Như cầu tre xóm nghèo phơi lắt lẻo
    Giữa hai bờ cố níu mảnh tong teo
    Lại gãy nhịp chèo queo chùng cong quẹo
    Chẳng thể nào uốn éo vượt cheo leo

    Bởi nghịch cảnh lắm điều đang chồng chéo
    Bên ngỡ ngàng, bên khéo gọi thuyền neo
    Mà suối biếc thanh reo đều chẳng thiếu
    Lung linh ngời, huyền diệu ánh trong veo

    Đâu thể nào lỏng lẻo dạ lêu bêu
    Đùa trăng gió mỹ miều phơi sắc diễu
    Để chệch hướng ngoằn ngoèo thân gánh chịu
    Canh cánh lòng bận bịu lối rong rêu…

    Nhìn xe cộ dập dìu qua khúc khuỷu
    Thu nhỏ dần tí xíu, loãng âm kêu
    Một khoảnh khắc vòng vèo inh ỏi réo
    Rồi mịt mờ khuất nẻo lạc mất tiêu

    Cõi không gian phiêu diêu hằng triệu triệu
    Hạt sương mù lẽo đẽo dưới mây treo
    Trời ửng nắng tan theo hàng vạn nhểu
    Cánh phù vân thắt thẻo bóng tình yêu…


    22/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #2095
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Khuây Khoả Kiếp Phù Sinh

    (Sáng tác theo phong cách thơ liên vần – Tác Giả Tam Muội)

    Bảng lảng hoàng hôn phủ sắc mờ
    Thẫn thờ hướng vọng ngóng xa lơ
    Lâng lâng nhung nhớ ngàn da diết
    Nào biết làm sao hết đợi chờ!

    Nàng ơi! Thắm thoát mấy trăng qua
    Êm ả tình duyên quyện ráng tà
    Ước hẹn sum vầy sâu khắc đậm
    Âm thầm giữ kín giữa lòng ta

    Nàng ơi! Tha thiết biết bao nhiêu
    Lại trĩu sầu đan máng bóng chiều
    Nhìn áng mây trời trôi diệu vợi
    Ngậm ngùi, héo hắt dạ liêu xiêu

    Nàng ơi! Canh cánh mãi trong tim
    Lưu luyến mênh mang đắng nỗi niềm
    Vàng võ thu hình ôm vắng lặng
    Bâng khuâng khắc khoải trải canh đêm

    Nàng ơi! Có hiểu thế hay không
    Rên rống đau thương cuốn thả dòng
    Lờ lững vật vờ về khuất tận
    Rồi tan loãng mất dưới mênh mông

    Nàng ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
    Bởi chỉ còn đây rải chút gì
    Le lói lặn tàn sau vách núi
    Và rồi chìm mất chẳng còn chi

    Nàng ơi! Cõi ấy vẫn nơi kia
    Bốn phía hương hoa phả lối về
    Một kiếp phù sinh ngày dứt trả
    Cây đa bến cũ đợi câu thề

    Nàng ơi! Giờ sát lại gần đây
    Để trái yêu đương hưởng phút nầy
    Tiếng nhạc, cung đàn loang viễn mông
    Ru hồn hai đứa đỉnh mơ say…


    23/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #2096
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Khiến Em Bước Đến

    (Sáng tác theo phong cách thơ liên vần – Tác Giả Tam Muội)

    Lặng lẽ so dây, khảy nhịp đàn
    Mơ màng dào dạt nhặt rồi khoan
    Bất ngờ ngước mặt nhìn ra trước
    Thấy được hình “Ai” chạnh ngỡ ngàng!

    Kiều diễm dung nhan sắc rạng ngời
    Nụ cười e ấp đắp bờ môi
    Thanh tao duyên dáng thuyền quyên ấy
    Đã “xoáy” con tim một chút rồi

    Nho sinh gác phím, sững sờ ra
    Ớ! Ớ!...Nàng! Nàng! Đang lộn nhà
    Xa lạ chưa lần quen gặp gỡ
    Sao vô tận cửa gật chào ta?

    Nét ngọc nghiêng nghiêng vẻ thẹn thùng
    Khẽ khàng cất tiếng quyện thanh trong
    Dạ không! Tiện thiếp nào đi lạc
    Bởi nhạc du dương khiến cõi lòng,,,

    Ngất ngây say đắm chảy vào tim
    Lưu luyến, bâng khuâng dẫn gót tìm
    Thấy bức tranh buồn khung tĩnh lặng
    Lâng lâng khuấy động nỗi niềm riêng…

    Còn đây tấc dạ cũng nao nao
    Đau đáu tâm tư tự thuở nào
    Hình bóng hồn Nương nơi giấc mộng
    Bềnh bồng ẩn hiện…Cứ làm sao…

    Nhìn nàng giông giống ảnh ta mơ
    Bỡ ngỡ phút giây đẩy thẫn thờ
    Có phải tiền duyên non biển hẹn
    Khiến em bước đến…Ghé qua bờ…


    “Niềm vương vấn âm thầm dệt mộng
    Dẫu tháng ngày chỉ bóng mà thôi!”


    24/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #2097
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Bày Mưu Kế

    (Thơ liền âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Ồ! Anh Ba! Sao lại ngồi nhậu đây
    Chỉ sô lô không ai bầu bạn vậy
    Khuôn mặt buồn, héo gầy như ma đấy
    Khiến lòng tui áy náy, cảm thương thay!...

    Chú năm ơi! Xúi quẩy con mười bảy
    Vét sạch rồi hết thảy trắng bàn tay
    Vợ hôm qua vừa cay vừa cầy sấy
    Sợ ở nhà bị quậy vỡ tan thây

    Tui rầu quá, lai rai cho quên ấy
    Đợi khuya về cúng vái để cầu may
    Còn mấy chục trong nầy chiều quýnh bậy
    Coi thần tài thương hại nhỏ vài chai?

    Chớ nếu không từ rày đành nát bấy
    Bởi tam bành cứ mãi cả vòng xoay
    Ngày sớm tối oé hoài làm tê tái
    Tấm thân tàn lỡ dại rũ đường bay…

    Anh Ba ơi! Lâu nay tui cũng trải
    Đà bao phen sợ hải tím mặt mày
    Nhưng cái tật bạc bài xui khiến bậy
    Dục trưa nầy tui cạy ống vợ hay

    Bả khua trống khua chày ê cả gáy
    Tiếp ôm đồ tui thảy khỏi hàng dây
    Mặt chừ bự nhạt phai màu luyến ái
    Bỏ Cu Tèo nhỏ dại té sưng vai

    Tui sùng bụng muốn gây nhưng ái ngại
    Vì nghĩ tình êm ái thuở còn trai
    Hể mỗi độ gió lay cành phe phẩy
    Tim dạt dào động đậy nhớ thương say…

    Anh Ba! Ực một cái rồi nghe nầy
    Chỉ còn cách “rung cây” hù kiến chạy
    Để giữ thế vùng vẫy giữa tầng mây
    Tui với anh sáng mai giả đò bái

    Trước bàn thờ ba lạy với dao phay
    Đợi nhằm lúc bả quay qua bả hấy
    Cầm dao lên nói lẩy nếu còn nhai
    Chặt cụt hẳn “chỗ nầy” cho bà thấy!


    “Thơ vui”

    25/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #2098
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Để Dành…Chờ Nhiều Đánh

    (Thơ Liền Âm - Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Chà chà! Bửa nay rằm, nghe thằng Năm
    Mình hù bả lăm lăm tay chặt nắm
    Con dao phay ướt đẫm đặt kề gần…
    Nghĩ bả sợ ăn năn xoa dịu ấm!

    Có dè đâu bả chẳng chút ngỡ ngàng
    Vẫn thong thả kéo màn lùa vạt nắng
    Còn kể chuyện trên đàng khi chạng vạng
    Chuyện bốn con gửi tặng tỏ ra sang

    Dừng một chút bâng khuâng về dĩ vãng
    Thả cánh hồn bảng lảng cõi xa xăm
    Bả non nỉ ân cần như sâu nặng
    Việc nợ tiền phá sản với lụy thân

    Tiếp rót trà mời nâng chung nốc cạn
    Rồi đưa tay “nhẹ nắn phím cung đàn”
    Kéo gần lại ánh vàng nơi cung quảng
    Sưởi ấm tình “bậu bạn khúc lâng lâng”…

    Khà! Khà! Chiêu của nàng cả trăm lần
    Ta hiểu rõ muôn phần trong tít tận
    Vội gỡ xám vướng trăng làm u ám
    Liền theo sau mấy đám trút mưa ngàn

    Hì! Hì! Mục đầu anh như có rảnh
    Gom bó sả cắt làm ra ba khoảng
    Mục thứ hai mai sáng hãy lẹ làng
    Mua một rá về mần sạch sẽ hẳn…

    Bà xả ôi! “Tung hoành” thời trai tráng
    Đã thấm mùi cay đắng với gian nan
    Sao có thể nhìn vầng che khuất cảnh
    Mà không hay dãy xám giữa khung tầng…

    Nói chơi chớ! May mắn như được vàng
    Có người vợ chu toàn, tình nghĩa thắm
    Trọn tấc lòng quan tâm, gìn giữ phận
    Sớm trưa chiều chí tận nỗi lo toan

    Anh cảm thấy hối hận bao ngày tháng
    Mê đề đuôi làm sản nghiệp tiêu tan
    Kể từ đây mỗi sáng tự nhịn ăn
    Ki cỏm đó để dành…Chờ nhiều đánh!

    Hy vọng lần “Chiến thắng” sắm cho em…


    “Thơ vui”

    26/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  11. #2099
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Người Khách Lạ

    Lữ khách trời xa ngược trở về
    Thăm tình yêu dấu, xóm làng quê
    Chiều nay lặng lẽ trên hè phố
    Kỷ niệm thanh xuân với những gì!...

    Mà cả chuỗi dài mãi nhớ thương
    Châu Âu, xứ lạ lắm khi buồn
    Biên cương đau đáu, sầu trong ánh
    Ngày tháng thâm trầm hướng vọng phương…

    Đăng đẳng qua rồi mấy chục năm
    Thuở nào ửng sáng dưới nhung xanh
    Giờ đây muối trắng trên mờ nhạt
    Lựng khựng đôi chân, lắm ngỡ ngàng

    Ông lão ngược vòng ghé công viên
    Lần tìm băng đá nhẹ ngồi yên
    Thẫn thờ đưa mắt nhìn đây đó
    Cảnh cũ, hình xưa dậy nỗi niềm

    Mơ màng, đăm đắm hướng ra sông
    Sóng nước Hậu Giang gợn cõi lòng
    Cũng vẫn nhẹ nhàng dâng nhấp nhố
    Mà nay lại biến trở thành không

    Đâu người con gái nét đan thanh
    Sóng biếc hừng vui tiến lại gần
    Bận việc hay sao mà trễ hẹn
    Khiến hoài nôn nóng đợi chờ anh

    Đâu bè bạn học tụ chung vui
    Rôm rả chuyện trò chẳng kịp lơi
    Ý tưởng nấu nung bầu nhựa sống
    Thênh thang ấp ủ trải lên đời

    Đâu chợ nhộn nhàng lúc giải khuây
    Buồn buồn trống vắng bước ra đây
    Tới lui nhìn ngó, mua vài thứ
    Cũng tạm phôi phai khoảnh khắc nầy

    Đâu đêm thả dạo dưới hàng đèn
    Nửa mộng chim ngàn, nửa nhớ em
    Tư lự, bâng khuâng treo bảng lảng
    Dạt dào chầm chậm phủ con tim…

    Bất ngờ khóe lệ ửng trào ra
    Cắt rốn Cần Thơ, cố quốc mà
    Ai nỡ xui chi thành khách lạ
    Nghẹn ngào, da diết tím hồn ta

    Ôm cả vầng trăng của thuở nào
    Để rồi bỏ xứ biết bao đau
    Giờ đây trở gót, niềm man mác
    Dưới xế hoàng hôn tiếp tục rầu…

    Người có hiểu vì sao khách lạ
    Chiều hôm nay buồn bã âm thầm!


    27/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Updated - - -



    Âm Vang Não Nuột

    Ngang trái phũ phàng đậy mối duyên
    Khiến dòng êm ả vắng con thuyền
    Cho người lữ khách hoài trông ngóng
    Định ghé sang bờ…Chỉ lặng yên!

    Đậm đà, thắm đượm biết bao nhiêu
    Đành phải bâng khuâng thả ráng chiều
    Trải ánh u hoài nơi diệu vợi
    Để đầy yêu dấu nỗi liêu xiêu

    Em muốn vượt trùng nhẹ viếng thăm…
    Hay tìm nửa mảnh khuyết vầng trăng
    Hoặc vui du ngoạn hầu khuây khỏa…
    Nhưng cũng chỉ nghe điệp lỡ làng!

    Sắc nhạt chiều thu phủ hững hờ
    Héo gầy đỉnh mộng, tím chơ vơ
    Cho ngàn tê tái, bầu tâm sự
    Vàng võ, đìu hiu cuộn dưới mờ

    Héo hắt, nghẹn ngào giữa bóng đêm
    Chảy từ thương nhớ thẳng về tim
    Cô đơn, quạnh quẽ sầu nghiêng bóng
    Da diết tràn loang khắp nỗi niềm

    Em ơi! Anh hiểu thiết tha sâu
    Cố bước lần qua nhịp gãy cầu
    Buộc sợi dây rời, vơi khoảng cách
    Mong tình hai đứa bớt sầu đau…

    Biết phải làm sao giữa cuộc đời
    Khỏi nghe tiếng vọng tận mù khơi
    Âm vang não nuột theo làn gió
    Thoang thoảng ngân nga khúc ngậm ngùi!...


    30/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  12. #2100
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.151

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Dưới Bóng Tàn Thu

    Chầm chậm đông về đẩy cánh thu
    Chiều tan giọt nắng, tím sương mù
    Hàng cây rụng lá giờ lơi rụng
    Vài nhánh tợ buồn chốc chốc đưa!

    Rải rác xung quanh xác héo vàng
    Hứng cơn gió thoảng dặm ngàn sang
    Vài tung lăn lóc, vài im chỗ
    Như nghẹn, như đau phận số tàn

    Mấy làn lam khói tận xa xa
    Mang ảnh phù vân trải ráng tà
    Lững thững bước dài theo tít tận
    Dần lan, dần nát với dần nhòa

    Bụi cỏ bên lề cận tối om
    Buổi nay vắng tiếng của vài con…
    Phải chăng vướng lạnh nằm thin thít
    Dấu điệp nỉ non đợi ấm vờn

    Một con ruồi nhỏ vụt từ đâu
    Ghé đậu vành ly gợi ý sầu
    Thiếu uống, thiếu ăn vì ảm đạm
    Đánh liều dựa sức có gì mau!…

    Tôi ngồi ngoảnh mặt ngắm ngang tôi
    Giây phút trầm ngâm nghĩ chuyện đời
    Man mác, nhẹ nhàng thương nhớ cũ
    Giờ đây tất cả khuất xa xôi

    Chiếc bóng thời gian mãi lạnh lùng
    Kéo bầu tâm sự dưới không trung
    Thả vào dáy vực chìm thăm thẳm
    Để mỗi tàn thu kẻ chạnh lòng…


    10/11/2018
    Nguyễn Thành Sáng

Nhãn